Hiến máu

Tấm gương người bệnh: Khỏe lại, tôi sẽ đi làm tiết kiệm sau này lấy chi phí điều trị

Đó là suy nghĩ của D, một người bệnh đầy nghị lực, mặc dù mắc bệnh hiểm nghèo, vừa nằm viện vừa phải nuôi người mẹ bệnh tật nhưng D vẫn từ chối nhận từ thiện và muốn dành sự ủng hộ cho những người bệnh khác khó khăn hơn.

Ngay từ khi sinh ra, D đã không biết mặt cha, mẹ lại bị bệnh tâm thần. Hoàn cảnh khó khăn là vậy nhưng D vẫn cố gắng vươn lên. 26 tuổi, D đã trở thành một kỹ thuật viên công nghệ thông tin với tương lai đầy hứa hẹn và có thể làm chỗ dựa cho người mẹ già đúng như mong ước của mình. Nhưng một lần nữa số phận thật trớ trêu khi giáng xuống D căn bệnh máu hiểm nghèo. Dù nghị lực, mạnh mẽ đến bao nhiêu, D cũng cảm thấy khó đối diện với sự thật ấy, D tâm sự: "Khi biết tin mắc bệnh là một cú sốc rất lớn, em không thể tin vào kết quả xét nghiệm và không bao giờ nghĩ rằng mình lại mắc phải căn bệnh quái ác này”.

D bước vào những đợt hóa trị tại Viện Huyết học - Truyền máu TW, mỗi lần truyền hóa chất có thể làm suy sụp bất cứ một thanh niên khỏe mạnh nào nhưng D luôn chỉ có một thân một mình không người chăm sóc. Biết được hoàn cảnh neo đơn của D, nhân viên Phòng Công tác xã hội đã nhiều lần đề nghị D nhận sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm nhưng D một mực từ chối vì muốn dành sự ủng hộ cho những người có hoàn cảnh khó khăn khác còn D vẫn "tự lo cho mình được’’. Có lần, vì không biết từ chối bằng cách nào, D còn trùm chăn, quay lưng vào tường để tránh mặt nhân viên Phòng Công tác xã hội.

Sau vài tháng vừa phải điều trị tấn công hóa chất, vừa phải lo cho mẹ già ở quê trong khi không đi làm được, D đã phải tiêu đến những đồng tiền cuối cùng trong số tiền dành dụm được. Đến lúc này, D mới dè dặt nhận sự ủng hộ của nhà hảo tâm khi trong lòng còn rất nhiều băn khoăn: "Từ bé anh quen sống tự lo cho mình rồi, bây giờ nhận giúp đỡ cứ thấy sao sao ý? Khỏe lại anh về đi làm tiết kiệm sau này lấy chi phí điều trị…em cứ dành cho người khác đi, cũng còn nhiều người khó khăn hơn anh mà”.

 

Những dòng tin nhắn của D gửi cho nhân viên Phòng Công tác xã hội

Dù đã trải qua bao nhiêu thử thách trớ trêu nhưng D vẫn có niềm tin, vẫn động viên những người bệnh khác: "Trong cuộc đời không ai muốn mình bị bệnh, nhưng khi số phận không mỉm cười thì mình nghĩ mọi người nên lạc quan, tin vào y học, tin vào cộng đồng. Một ngày nào đó, y học sẽ tìm ra những phương thuốc để chữa lành bệnh, ngoài ra, chúng ta vẫn luôn nhận được sự ủng hộ về vật chất, tinh thần từ cộng đồng, xã hội”.

D chính là hình ảnh đẹp về một con người đầy nghị lực, dẫu rằng, giọt nước mắt người đàn ông đã rơi trong những phút giây mềm yếu nhất nhưng vẫn luôn tự trọng và nghĩ cho người khác.

Tuy D luôn muốn tự lo cho mình nhưng chắc chắn rằng, những tấm lòng nhân hậu trong cộng đồng sẽ vẫn hướng về D, dành sự quan tâm, chia sẻ cho một người xứng đáng được nhận những yêu thương.

Trương Hằng

Đánh giá

Đánh giá: 0 (0 bình chọn)