Cảm nhận khi đọc bài thơ "Tiếng gọi Mẹ ơi!"

Trong mỗi con người hình ảnh Mẹ bao giờ cũng là hình ảnh thiêng liêng cao quý, người đã sinh thành ta, nuôi ta khôn lớn bằng tất cả sự mong mõi của mình. Đã biết bao nhiêu ngòi bút viết về Mẹ, vậy mà những ngôn từ đó không bao giờ hết nó như là một dòng thác chỉ chực tuôn trào ra, mênh mông và ấm áp .Tôi cũng đã đọc rất nhiều bài thơ nói về Mẹ nhưng hình ảnh người Mẹ và tiếng gọi Mẹ tha thiết trong tim của một vị Viên Trưởng Viện Huyết học làm tôi thật sự ngỡ ngàng, xúc động và ngưỡng mộ.

 
Mẹ ! Mẹ ơi ! mở đầu bài thơ tiếng Mẹ thốt ra mang cảm giác ấm áp nhưng đầy trẻ thơ và trong sáng của một đứa bé vừa bập bẹ những tiếng gọi đầu đời. Hình ảnh một đứa trẻ mới tập nói đã gọi được tiếng Mẹ sao mà thiêng liêng đến thế! Đã làm cho tác giả cảm thấy ấm lòng khi nghĩ về quá khứ của mình khi còn Mẹ"Lắng lại trong con Tình Mẫu Tử thiêng liêng". Để rồi tác giả lại lần nữa gọi , nhưng tiếng gọi ở đây không còn là tiếng gọi đầu đời mà tiếng gọi Mẹ khi con đau, rồi tiếng Mẹ ấy lại cất lên khi con vui, hay còn buồn .Tất cả những cung bậc , thăng trầm của cuộc sống con đều gọi Mẹ :
 
"Mẹ là mừng vui, Mẹ là mong đợi
Mẹ ngóng, Mẹ trông thành công, thắng lợi
Của chúng con… sâu sắc, chân thành."
 
Kể cả những lúc không có Mẹ trên cõi đời con vẫn thèm , vẫn tha thiết gọi Mẹ bởi "Trong lòng con luôn có Mẹ, Mẹ ơi!
Càng cảm động hơn khi tác giả thốt lên rằng :
 
Con đã sống qua quá nửa cuộc đời
Vẫn ước ao nhiều hơn có Mẹ
 
Vâng ! con đã sống qua quá nửa cuộc đời,con khẳng định con đã trưởng thành, đã sẵn sàng chống chọi với cuộc đời  , con đã làm Bố làm" Mẹ", vậy mà con vẫn khao khát , vẫn ao ước , vẫn cảm thấy mình còn nhỏ bé trước Mẹ cần Mẹ che chở. Có lẽ ai cũng có Mẹ, ai cũng muốn thể hiện tình cảm của mình với Mẹ, ai cũng muốn nói về người Mẹ trong tim mình, nhưng tôi nghĩ chẳng có ai có thể thể hiện tình cảm của mình bằng Nguyễn Anh Trí, một Viện trưởng chứ không phải là nhà thơ. Thơ của ông đã lột tả được sự chân thành của một người con đã có Mẹ rồi mất Mẹ. Tiếng gọi Mẹ như là một điệp khúc không bao giờ thay đổi bởi 
 
"Sẽ cứ mỗi ngày con vẫn gọi “Mẹ ơi!”
Để vững tâm hơn sống giữa cuộc đời
Để vững niềm tin Đời luôn có Mẹ
Để xứng là con của Mẹ, Mẹ ơi!
Để mãi là con của Mẹ, Mẹ ơi!
 
Dòng cảm xúc dâng trào vẫn còn đâu đó trong tim người thi sĩ yêu mẹ, trong tim bao người đọc và cảm nhận được tình Mẹ bao la trong vần thơ, thấm đẫm vào từng hơi thở của cuộc sống. Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Tiếng con thơ ngày nào gọi Mẹ và suốt đời gọi Mẹ. Mẹ là hạnh phúc, là cuộc sống của con, Mẹ cho con hơi thở, cho con gửi gắm những buồn vui của cuộc đời. Mẹ đã sinh con ra trong bộn bề và gian truân của cuộc sống " Bên ấm con nằm bên ướt Mẹ lăn " . Hãy cùng nhau lắng động với những dòng cảm xúc về Mẹ của tác giả để ta biết nhìn lại mình, biết trân trọng và yêu quý Mẹ hơn, hỡi những người đang còn Mẹ trên cõi đời !
 
"Ai có Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Để nỗi buồn lên mắt Mẹ nghe không ? ."
 
Cảm ơn anh đã một lần nữa cho em đọc bài thơ này, chỉ có những người thực sự hiểu Mẹ, yêu quý Mẹ, cần Mẹ như anh khi đọc những vần thơ này mới thấm thía được thứ tình cảm thiêng liêng và cao quý  mà ai cũng có nhưng chắc gì ai cũng trân trọng nó. Một chút cảm xúc của em, biết là vẫn chưa thể lột tả trọn vẹn tình cảm của anh đã dành cho Mẹ trong những vần thơ anh viết, những vần thơ đã thực sự để lại trong người đọc sự lắng đọng sâu sắc.
 
Lệ Thủy, Quảng Bình-2012
Em : N.Q
0967 891 616