Ca khúc ''Về lại trường xưa'' - Tác giả Nguyễn Anh Trí

VỀ LẠI MÁI TRƯỜNG XƯA
Nguyễn Anh Trí

Tháng năm trôi, dẫu đi khắp bốn phương
Về lại trường xưa, nơi này quê Mẹ.
Kỷ niệm học trò sao da diết thế
Đọng mãi trong tôi… Ơi, mái trường !

Trường xưa!
Ơi, một thủa ngây thơ, một thủa vô tư, một thời vụng dại.
Bài học “phổ thông” vẫn còn sống mãi,
Thành hành trang theo suốt những cuộc đời.

Bao nỗi niềm cứ xao xuyến, bùi ngùi
Màu phấn trắng, mùi thơm vở mới
Dấu chân trẻ bấm trên đường lầy lội
Gió Lào quàng vai… bước tới trường

Dưới mái trường này, cứ mơ ước không thôi
Qua từng tiết toán, văn, sử, địa...
Với bạn chân thành, với thầy ân nghĩa
Quá thiêng liêng…Ôi, cái thủa ban đầu

Ơi, tuổi học trò!
Học trò ơi!
Cứ dùng dằng trong những bài lưu bút,
Hoa phượng đỏ tươi cháy mãi hồn. 

Trường xưa, Trường xưa ơi!
Cứ nặng mãi tình yêu một thủa
Dẫu bao xa, Nhớ lắm, Chúng tôi về!

12-6-2012
Một vài cảm nhận qua tác phẩm "Về lại mái trường xưa" của Nguyến Anh Trí !
Chúng ta trong đời, chí ít ai cũng từng có một mái trường!
Đó là nơi ta gửi gắm và chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ cùng với nghĩa tình thầy trò, bè bạn. Đó là cái nôi nuôi dạy ta khôn lớn thành người và là sự khởi nguồn cho những thành công (có khi là sự thất bại). Nhưng dù thất bại hay thành công thì sâu thẳm trong miền ký ức của mỗi người, không ai lại không lưu giữ và mang theo những kỷ niệm của "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" mà thời gian cứ mãi vô tình trôi nhưng nào ai có thể dễ  quên (!?).

Nguyễn Anh Trí cũng là một người như vậy! Mặc dù giờ đây, khi đã bước qua tuổi ngũ tuần và "dẫu đã đi khắp bốn phương" với biết bao thăng trầm buồn vui trong cuộc sống và đồng hành với  những thành bại trong sự nghiệp (một Giáo sư - Tiến sỹ, một Viện trưởng đầy năng lực, uy tín và vẻ vang hơn là vừa được Nhà nước vinh danh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới) nhưng mỗi lần nghĩ về mái trường xưa, ông như sống lại "một thuở vô tư, một thời vụng dại" để có được những thành công lớn của ngày hôm nay!

Tác phẩm "Về lại mái trường xưa" như một dấu lặng trong dàn hợp tấu vang dội suốt quãng thời gian đã hơn 50 năm của tác giả. Nó như điểm nhấn tĩnh lặng trong cuộc đời với biết bao thành công lẫn thăng trầm, va vấp. Không gian nghệ thuật và lớp ngôn từ thơ gần gũi, dung dị và trong trắng thơ ngây như đưa mỗi chúng ta trở về với cái thời "kỷ niệm học trò sao da diết thế" mà để có được ngày hôm nay không một ai trong chúng ta lại không bước qua chặng đường này!

Tác giả vốn là người làm khoa học với “cái đầu lạnh” và phong cách tư duy luận lý, logic nhưng lại có trái tim nóng bỏng chân thành, ẩn chứa sự sẻ chia đồng cảm và tràn trề nhựa sống luôn đập cùng nhịp với cuộc sống đa  sắc màu hiện hữu quanh ông. Cho nên, những gì dưới con mắt và trong tâm hồn đa cảm của ông đều hiện lên thật sinh động và gần gũi thân thương đến lạ kỳ.

Đọc "Về lại mái trường xưa", ông cùng  chúng ta như thấy lại mình của những ngày xưa ấy với bao "kỷ niệm học trò" với  "phấn trắng,"vở thơm" và "dấu chân bấm trên đường lầy lội" hay trong cái nắng cháy da người và gió Lào cát  bỏng miền Trung. Những kỷ niệm ấy như ẩn dấu sau những dòng lưu bút và vỡ oà ra trong màu hoa phượng đỏ tươi cháy mãi hồn người rồi đọng mãi trong ta là cái nghĩa tình sâu nặng cùng sự tri ân của tấm lòng con trẻ ngày nào mà nay đã là người thành đạt đối với các bậc thầy cô quá dày "ân nghĩa" đã có công lao dạy dỗ ta nên người. Giờ đây thời gian đi qua, cuộc sống không ngừng đổi thay và kỷ niệm cũng đã thành quá vãng những những gì thuộc về ký ức thì mãi mãi không bao giờ phai như màu phượng thắm nuôi dưỡng tâm hồn.
Đoạn cuối của ca khúc như một sự dùng dằng, tiếc nuối về một thời hoa niên đẹp nhất; một sự thuỷ chung như nhất của người con xứ Quảng thuở thiếu thời:

Trường xưa, Trường xưa ơi!
Cứ nặng mãi tình yêu một thủa
Dẫu bao xa, Nhớ lắm, Chúng tôi về!

Tác phẩm giàu nhạc tính nên đã được phổ thành bài hát cùng tên. Giọng ca tha thiết nồng nàn nhưng không kém phần sâu lắng của nữ ca sỹ Huyền Trang như đưa ta về với những "kỷ niệm mái trường  xưa". Tiết tấu nhẹ nhàng bay bổng mang tính tự sự và hoài niệm về một thời tuổi thơ như lời ru mang chất giọng miền Trung du dương ngọt ngào da diết mà gần gũi, làm mê đắm lòng người. Nhất là đối với những ai mang nặng ưu tư và kỷ niệm về một thời đi học thuở còn để chỏm.

Về đề tài "mái trường" và "kỷ niệm tuổi học trò" thì đã có biết bao sáng tác thành công và đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trong kho tàng âm nhạc, tuy nhiên với một cây bút nghiệp dư và ngẫu hứng như Nguyễn Anh Trí thì ca khúc "Về lại mái trường xưa" thực sự là một sự vượt qua chính mình và bỏ lại thời gian.

Thật ra, tôi không am tường lắm về âm nhạc, đặc biệt là lý luận âm nhạc. Nhưng  những gì mình có được là bằng sự thẩm âm của đôi tai và sự rung cảm trực tiếp của con tim thì ca khúc "Về lại mái trường xưa" là một thành công ngoài mong đợi của tác giả. Bởi nó đã giúp cho những ai đã từng "một thuở ngây thơ, một thuở vô tư, một thời vụng dại" tìm lại được chính mình.

Được biết "Thi sỹ" và "Nhạc sỹ" Nguyễn Anh Trí đã có hơn 60 thi phẩm và nhạc phẩm đã công bố. Một con số không hề khiêm tốn một chút nào cho một nhà khoa học bận rộn trăm công ngàn việc cho chuyên môn và công tác quản lý của một Viện lớn như viện Huyết học truyền máu Trung ương.

Chúc cho khoa học và nghệ  thuật mãi phát triển song hành cùng AHLĐ.GS.TS. Viện trưởng Nguyễn Anh Trí trong chặng đường mới.
                 
                                    Vương Khả Sơn

0967 891 616