Bình thơ “Mùa hoa sưa nở”

Chạm ngõ mùa hè là oi ả tiếng ve, là cháy trời phượng vĩ, là tím ngát bằng lăng, là rực rỡ điệp vàng. Để rồi ta bâng khuâng chợt nhớ cái rét tháng Ba chẳng cắt da cắt thịt nhưng cũng đủ run rẩy trái tim ai đó. Trong cái rét tháng Ba hãy còn vương vấn lại, có loài hoa trắng tinh khôi, mơ màng như nàng thiếu nữ khiến lòng ta ngơ ngẩn. Loài hoa ấy có tên là hoa Sưa, nở như thoáng chốc để rồi bay theo những con gió xuân trắng cả một hè phố. Để rồi ta chợt thổn thức bởi những nhớ nhung, những say đắm cùng màu trắng dịu dàng và giản dị mà duyên dáng đến lạ kì của loài hoa mang tên “Sưa” ấy trong những vần thơ “Mùa hoa Sưa nở” của tác giả Nguyễn Anh Trí.


Hoa Sưa trắng tinh khôi và kiêu hãnh trên những con phố Hà Nội (Anh từ Google)
   
    Xuân muộn, bước trên đường Hà Nội
    Bỗng gặp hàng Sưa trắng muốt một màu hoa
    Sáng rực góc trời, níu những bước chân qua
    Lưu luyến quá, chùm hoa mềm lặng lẽ.

        Cũng chợt đến nhẹ nhàng như thế
        Tất cả lộc non bật nở một ngày
        Mơn mởn non tơ những mắt lá thơ ngây
        Lúng liếng xanh, chao dưới trời mưa bụi.

    Hoa sớm rụng, dẫu trời xuân chưa đổi
    Đủ cho ai nhung nhớ một thời
    Đủ cho ai say đắm một đời
    Chào Sưa nhé, chờ mùa Sưa nở lại!

        Anh đã biết, rồi yêu, rồi nhớ mãi
        Vẻ dịu hiền, phút bừng sáng, nét lung linh.
        Thoang thoảng mùi hương, cánh hoa nhỏ xinh xinh
        Dẫu có mưa dầm, dẫu còn gió cuốn.

    Anh cứ ước … mãi còn ngày Xuân muộn
    Để cùng ai say đắm những mùa Sưa!

Ngỡ ngàng ta bắt gặp màu trắng hoa Sưa ngay từ những câu thơ đầu:
        Xuân muộn bước trên đường Hà Nội
        Bỗng gặp hàng Sưa trắng muốt một màu hoa
        Sáng rực góc trời, níu những bước chân qua
        Lưu luyến quá, chùm hoa mềm lặng lẽ

Theo bước chân ai trên đường Hà Nội để rồi nàng “Xuân muộn” chợt khiến ta chững bước bắt gặp một hàng cây đã bất ngờ trắng muốt tự bao giờ. Nét duyên “xuân muộn” đọng lại trong hoa Sưa “trắng muốt một màu hoa” ấy đã khiến không ít “bước chân qua” phải níu lại giữa bộn bề của chốn phồn hoa đô hội. Câu thơ “Bỗng gặp hàng Sưa trắng muốt một màu hoa” thật giản dị, chợt thốt lên như một sự bất ngờ đến ngỡ ngàng khi bắt gặp nàng Xuân gửi gắm những chùm hoa Sưa long lanh ánh trắng thắp “sáng rực góc trời”. Phải chăng “đất phải mượn hoa để gửi tình cho trời”, hay “trời nhờ hoa trao say mê cho đất”, để những “chùm hoa mềm lặng lẽ” ấy cứ lưu luyến bước chân ai đó trên đường Hà Nội mãi không thôi. Cái ồn ào của chốn đô thị dường như tan biến đi khi hình ảnh những chùm Sưa “mềm lặng lẽ” cứ trắng muốt dịu dàng, thắp sáng cả một khoảng trời bịn rịn, luyến lưu. Mùa hoa ấy, như những bông tuyết miền nhiệt đới, hẳn là sáng rực hơn nữa, thổn thức hơn nữa trong trái tim của một người con xa Hà Nội giữa chốn trời Tây. Chỉ hai từ “lưu luyến” thôi cũng đủ để ta cảm nhận nét xốn xang của tác giả khi nhớ lại góc trời sáng rực “trắng muốt một màu hoa”.

Không có hương nồng nàn như hoa Sữa, không có màu tím biếc của Bằng lăng hay màu vàng thẫm của hoa Điệp, hoa Sưa luôn nhẹ nhàng đem góp nét duyên trong trời xuân muộn:
        Cũng chợt đến nhẹ nhàng như thế
        Tất cả lộc non bật nở một ngày
        Mơn mởn non tơ những mắt lá thơ ngây
        Lúng liếng xanh, chao dưới trời mưa bụi
 Sau cái tưng bừng rộn ràng, rực rỡ với đào, với quất, với đủ loài hoa muôn hương, muôn sắc khi nàng xuân đang rảo bước, hàng Sưa như chợt tỉnh giấc cô miên, bừng dậy một trời hoa trắng ngần, trắng muốt “thanh khiết và nguyên sơ như tấm lòng người con gái ta yêu mà lỡ làng ngay từ thời vụng dại”. Một vẻ duyên dáng lạ kì, hoa Sưa cũng “chợt đến nhẹ nhàng như thế”, như vẻ đẹp rất đỗi dịu dàng mà trang nhã. Bốn mùa khiêm nhường cây Sưa im lặng khuất chìm vào bao màu xanh biếc khác, đợi tháng Ba về khi chưa có hoa gạo dắt lối, chợt bừng lên màu trắng muốt giữa xanh trời, xanh cây xanh cỏ, xanh những “lộc non tơ bật nở một ngày”. Loài hoa kì lạ mang tên “Sưa” ấy càng khiến bước chân thi nhân bịn rịn khi tô điểm cho chiếc áo choàng tinh khôi trắng với những “mơn mởn non tơ những mắt lá thơ ngây”. Từng bông hoa trắng mỏng manh kết vào nhau ngỡ như một áng mây bồng bềnh đậu xuống trắng xóa trên nền lá “lúng liếng xanh”. Các màu xanh rất đỗi dịu dàng ấy càng khiến loài hoa Sưa thêm duyên dáng lạ kì khi hoa, lá và lộc non cùng “bật nở một ngày”. Hoa Sưa lúc ấy giống như cô gái đẹp đang hớn hở đón chờ sự trở về của người yêu.

 Nhẹ nhàng đến rồi lại nhẹ nhàng đi, kí ức về hoa Sưa trong tâm trí tác giả chợt ngậm ngùi, nhung nhớ:
        Hoa sớm rụng, dẫu trời xuân chưa đổi
        Đủ cho ai nhung nhớ một thời
        Đủ cho ai say đắm một đời
        Chào Sưa nhé, chờ mùa Sưa nở lại!

 Phố bỗng yêu kiều và mong manh trong mùa hoa Sưa nở trắng rưng rưng như những bông tuyết miền nhiệt đới. Chỉ một cơn gió vô tình thôi cũng làm cánh hoa òa rơi phủ trắng gốc. Chợt nhớ cố nhà văn Băng Sơn từng nói: “Hoa Sưa có lẽ là hồn một cô gái ngàn xưa kết tinh thành bạch ngọc, cứ mỗi độ xuân về lại nhớ tình lang là chàng trai Thăng Long Hà Nội nên hiện ra mơ hồ thoáng một ít ngày ngắn ngủi rồi lại bay về hư ảo, nói những lời im, bay tà áo mỏng, tung tóc và trời mưa phấn, phô cái gãy nõn nà mây trắng cho phất phơ đôi sợi tóc mềm lả lướt nắng bạc hiếm hoi … để ngẩn ngơ những ai yêu Hà Nội, yêu đến bứt rứt một kiếp người…”. Hoa Sưa mời gọi tháng Ba về, hoa Sưa thoáng nở cho Hà Nội yêu kiều, để rồi khoảnh khắc ấy chỉ còn lại sự nuối tiếc “hoa sớm rụng dẫu trời xuân chưa đổi”. Nàng xuân muộn vẫn còn lưu lại trong hương hoa sắc nắng nhưng hoa Sưa đã gửi lại nét duyên “sáng rực góc trời” để nhường chỗ cho màu xanh mơn man của chồi non, lộc biếc trên những cành khẳng khiu với dòng nhựa sống vẫn âm thầm và mãnh liệt chảy, để rồi khi “xuân muộn” tới hoa lại bừng lên tinh khôi như chưa bao giờ được nở và chưa bao giờ biết rụng. Phải chăng vì thế mà dẫu hoa có sớm rụng thì cũng:
        Đủ cho ai nhung nhớ một thời
        Đủ cho ai nhung nhớ một đời
 Nỗi nhung nhớ, nhớ nhung vẫn cứ say đắm, bịn rịn trong tim ai dẫu mùa hoa Sưa nở đã qua rồi. Nhưng còn đó những kí ức của màu hoa trắng muốt tinh khôi, còn đó những lộc non “…mơn mởn non tơ những mắt lá thơ ngây - Lúng liếng xanh, chao dưới trời mưa bụi”. Xuân theo xuân, mùa theo mùa, hoa Sưa vẫn như lời hẹn ước đắm si để tác giả ngậm ngùi chờ đợi.

        Chào Sưa nhé, chờ mùa Sưa nở lại!
Nuối tiếc về mùa Sưa chợt đến rồi chợt đi để rồi lại hẹn ước, mong chờ mùa Sưa tiếp nở trắng “sáng rực góc trời”, lại hẹn ước “chờ mùa Sưa nở lại” với những “chùm hoa mềm lặng lẽ”, những “lộc non”, “mắt lá”.
Những kỉ niệm bừng sáng về mùa hoa Sưa chợt dấy lên trong tác giả kí ức về một tình yêu cũng đẹp dịu dàng và tinh khôi như loài hoa ấy:

        Anh đã biết, rồi yêu, rồi nhớ mãi
        Vẻ dịu hiền, phút bừng sáng, nét lung linh.
        Thoang thoảng mùi hương, cánh hoa nhỏ xinh xinh
        Dẫu có mưa dầm, dẫu còn gió cuốn

Hoa rung rinh cho ta lâng lâng, hòa tan hồn mình vào hồn hoa lãng đãng. Để rồi tình yêu của một thời hoa Sưa nở cứ hiện về “dịu hiền”, “bừng sáng”, “lung linh”. Tình yêu hoa Sưa hay tình yêu dành cho người con gái cũng đẹp và duyên dáng như hoa Sưa đang hiện về trong kí ức khi đứng giữa Edinburgh hào hoa? Nét duyên bừng sáng, lung linh cùng với “thoang thoảng mùi hương” xinh xinh cánh hoa nhỏ sao mà dịu dàng, say đắm, khiến cho ta luyến lưu đến thế? Tác giả một lần nữa khẳng định sức sống mãnh liệt của loài hoa xinh xinh ấy khi mưa dầm, gió cuốn trong hai câu thơ cuối khổ:
        Thoang thoảng mùi hương, cánh hoa nhỏ xinh xinh
        Dẫu có mưa dầm, dẫu còn gió cuốn!

Mong manh đấy nhưng cũng mãnh liệt đấy, loài hoa Sưa cứ dịu dàng đi vào miền kí ức cùng tình yêu của một thuở “say đắm những mùa Sưa”.

Mùa hoa Sưa nở trắng muốt, tinh khôi hát trên những con đường kí ức, khiến nỗi nhớ thêm dài, thêm rộng:
        Anh cứ ước … mãi còn ngày Xuân muộn
        Để cùng ai say đắm những mùa Sưa!

Từ những kí ức về hoa Sưa, tác giả chợt bắt gặp trong ngăn kỉ niệm nỗi nhớ về tình yêu một thuở. Giống như hoa Sưa nhẹ nhàng đến rồi đi, nở rồi lại rụng, nhưng tình yêu thuở ngắm hoa Sưa nở thì vẫn còn đây, lẫn trong kí ức đong đầy cùng tình yêu loài hoa mong manh ấy. “Anh cứ ước…” như một chút tiếc nuối, ngậm ngùi cho tình yêu một thuở ấy hay cho những chùm hoa xinh xinh, đơm đầy một vòm tuyết trắng long lanh trong trời xuân muộn? Hai câu thơ cuối của bài thơ như muốn níu giữ ngày xuân muộn, như tiếc nuối cho tình yêu thuở “say đắm những mùa Sưa”.

 Trang thơ khép lại, màu trắng hoa Sưa vẫn luyến lưu trong tâm trí, bồi hồi nhung nhớ đến ngẩn ngơ cõi lòng … khi chợt bắt gặp những kỉ niệm mối tình của cái thuở “say đắm những mùa Sưa” ấy.
    Hà Nội, ngày 31 tháng 01 năm 2012
Ánh Tuyết

0967 891 616